Tôi xin chia sẻ với mọi người một câu chuyện đáng sợ sởn tóc gáy có thật, và đây không phải là truyện.
Tháng 2/2002, tại một thị trấn nhỏ nọ có một người phụ nữ tên là Phó Mỗ ở nhà làm nội trợ bình thường đã được gia đình đưa đến bệnh viện tâm thần trị liệu vì mắc bệnh tâm thần rối loạn cảm xúc, nằm viện khoảng 1 tháng thì được cho về nhà. Sau khi xuất viện thì người nhà và hàng xóm không phát hiện biểu hiện khác thường gì ở cô ta cả, họ cảm thấy việc điều trị chắc chắn là đã có hiệu quả. Cô ta ở nhà cũng không có việc gì, cô ta có một đứa con trai 7 tuổi và công việc hàng ngày chỉ có là chăm sóc đứa con. Thực tế, bệnh của Phó Mỗ vẫn chưa được khống chế hoàn toàn, hàng ngày vẫn cần phải uống thuốc.
Hôm đó ngày 17/3, như thường lệ, đứa bé gái 7 tuổi nhà hàng xóm sang nhà để tìm con trai cô ta chơi cùng. Hai đứa trẻ chơi cùng nhau rất vui vẻ, đứa bé gái căn bản không nhận ra là đang có nguy hiểm đến gần.
Phó Mỗ ngồi trong phòng nhìn ra, cô ta cảm thấy bản thân đang rất khó chịu, và dần trở nên điên dại, không thể khống chế bản thân mình liền muốn giết đứa bé gái.
Sau khi có ý định đó, cô ta bèn đi xuống bếp cầm một con dao thái rau, nhắm thẳng đầu đứa bé mà phi đến, đứa bé không hề phòng bị liền bị dọa cho một trận. Đứa bé khóc to, che vết thương lại rồi chạy ra ngoài cửa. Phó Mỗ đuổi theo chém loạn xạ, đứa bé ngã xuống đất không đứng dậy nổi. Phó Mỗ lúc này đã hoàn toàn mất đi lí trí, liền chém mười mấy phát vào cổ đứa bé cho đến khi đầu lìa khỏi cổ, có thể nói là cô ta đã đem đầu của đứa bé chặt xuống.
Phó Mỗ vẫn chưa chịu dừng tay, tiếp tục chặt tay và chân của đứa bé. Đến lúc này cô ta dường như đã tỉnh táo trở lại và nhận ra những gì mình đã làm. Đứa con trai 7 tuổi của Phó Mỗ đứng bên cạnh đã chứng kiến toàn bộ việc giết người của mẹ nó, sợ đến nỗi không dám khóc. Lúc Phó Mỗ tỉnh táo lại thì toàn thân đều là máu, cô ta vứt bỏ dao và kéo tay đứa con bước ra ngoài cổng đi đến đường lớn.
Hai mẹ con hồn bay phách lạc, trên người toàn là máu, bước đi vô hồn, rất nhanh đã gặp được người quen trên đường. Người đó hỏi cô ta là đã xảy ra chuyện gì, cô ta nói cô ta đã giết người rồi, đang ở trong nhà cô ta. Nhận được tin thì người hàng xóm vội vàng đến hiện trường và báo cảnh sát, Phó Mỗ nhanh chóng bị bắt.
Phó Mỗ bị rối loạn tâm thần cảm xúc và là người bị hạn chế hành vi năng lực. Cuối cùng cô ta bị kết án tử hình nhưng được hưởng án treo 2 năm, đứa trẻ đáng thương chết một cách vô tội, và con trai của Phó Mỗ chắc chắn cũng sẽ bị ám ảnh cả đời.
Các bậc cha mẹ nhất định phải chú ý con cái của mình, bởi nguy hiểm ở khắp mọi nơi. Không có ý phân biệt đối xử với bệnh nhân tâm thần, nhưng tốt nhất nên giữ khoảng cách với họ, vì chúng ta không thể dùng suy nghĩ của người bình thường để đánh giá hành vi của họ được, và cần phải học cách bảo vệ bản thân và con cái.
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/419473836/answer/1778540985
