Tác giả: 大白今天回来了吗
Mẹ tôi liền hỏi: “Đây không phải là con búp bê của người đã yểm bùa chú sao?”
Bà Triệu giải thích: “Thứ này không phải cái gì ghê gớm hơn kẻ xấu xa kia đâu nhưng cũng có th.ể giải đáp được, bây giờ chúng ta không th.ể vào p.h.ò.n.g chăm sóc đặc biệt. Nếu chúng ta cũng lấy được thứ tương t.ự từ bên trong thì nghĩa là có th.ể giải mã được điều này.”
Nhưng muốn vào bên trong p.h.ò.n.g chăm sóc đặc biệt rất khó, chỉ có người nhà mới có th.ể vào bên trong được, với lại chúng tôi không biết tên của người đó, lúc này bà Triệu liền nhớ lại, rồi nói: “Vậy bây giờ chúng ta biến bị bộng thành chủ động đi”.
Nói xong, bà Triệu liền lấy từ trong túi ra cái bát đó (cái bát đựng nước hồi nãy), nhìn qua nhìn lại vị trí của bệnh viện, rồi dẫn tôi đi về hướng Nam. Chỗ đó không có một bóng người, mà có một cửa sổ lớn, ánh nắng vừa chiếu vào, bà Triệu liền đặt chiếc bát xuống dưới, lấy từ trong túi ra một chiếc bình, đổ nước, đặt con búp bê vào trong bình, sau đó nhỏ m.á.u của tôi vào, rồi bảo mẹ tôi ở đó quan s.át. Nhất định phải đặt bát nước dưới nắng, tôi làm theo và cùng vợ chồng lão Triệu đi đến cửa p.h.ò.n.g chăm sóc đặc biệt, bà Triệu bảo chúng tôi đợi, nói chuyện một lúc rồi, bác sỹ Dương đã nên qua đây chứ nhỉ.
Một lúc sau, tôi nghe thấy có tiếng bên trong p.h.ò.n.g giống như kiểu bồn chồn, lo lắng, tôi t.ự mình ngó nhìn, bà Triệu giữ lấy không cho tôi nhìn, không lâu sau đó, bác sỹ Dương liền vội vội vàng vàng, xuất hiện trước mắt chúng tôi.
Ông ta nhìn chúng tôi, có chút kinh ngạc, nhưng dường như đã biết được sự xuất hiện của chúng tôi, anh ta không một lời chào hỏi, vừa đúng lúc đó từ trong p.h.ò.n.g bệnh có một bác sỹ nữa bước ra, kéo bác sỹ Dương sang bên cạnh nói chuyện gì đó, nghe có vẻ như là tình hình không ổn lắm thì phải. Nói xong, bác sỹ liền quay lại p.h.ò.ng chăm sóc đặc biệt, bác sỹ Dương đứng đó ngây người ra, bà Triệu lại gần chỗ ông ta. Tôi có chút không an tâm, đứng đó cùng lão Triệu, chỉ nghe bà ấy cùng bác sỹ nói chuyện.
“Này anh, chuyện này thực là h.ại người cũng chính là h.ại mình! Đây không phải cậu cứu cậu ta đâu mà là đang h.ại cậu ta đấy! Cậu ấy đã khổ lắm rồi, đừng giày vọ cậu ấy nữa.” Mặt bác sỹ Dương đột nhiên biến sắc, ngồi xổm xuống đất, ôm đầu, khóc nói: “Nhưng đó là em trai ruột của tôi! Người thân duy nhất của tôi mà!”
Bà Triệu cúi đầu, vỗ vai bác sỹ Dương, rồi ngồi xuống cạnh bác sỹ, khẽ nói, nhỏ quá nên tôi không nghe thấy bà ấy nói gì. Lão Triệu nói tôi cứ yên tâm bàn giao việc lại cho bà ấy, bà ấy chắc chắn có th.ể xử lý ổn thỏa.
Không biết bà Triệu đã nói với bác sỹ Dương những gì, ông ấy đã dần bình tĩnh trở lại, đứng lên đi về phía chỗ tôi tôi đang đứng.
“Xin lỗi cậu, tôi không nên h.ại cậu!” Bác sỹ Dương đứng trước mặt tôi, tr.ầm lặng một lúc rồi nói: “Hãy tha thứ cho tôi, tôi cũng chỉ là muốn cứu em trai của mình.” Tôi nghe mà thấy ngỡ ngàng, quay ra nhìn bà Triệu, bà ấy thở dài một hơi rồi nói: “Anh không biết cuốn sách này từ đâu ra, bên trong cuốn sách viết là làm thế nào để hoán đổi cuộc đời, anh ta đưa cho cậu chiếc vòng đó chính là để …., anh ta muốn sinh mệnh của em trai thay thế vào cơ th.ể của cậu, đổi sinh mệnh của cậu cho em trai, số mệnh của cậu dài, còn số mệnh của em trai anh ta thì ngắn ngủ, nếu làm như vậy thì em trai cậu ta có th.ể sống được lâu hơn.”
Nói xong, bác sỹ Dương đột nhiên quỳ khự mạnh hai đầu gối xuống đất. “Kiến Vĩ là tôi đã không phải, là tôi đã h.ại cậu. Tôi cầu xin cậu và cô! Hãy giúp em tôi quay về! Dù cho chỉ là 1 ngày thôi cũng được!” Ông ta cứ nói lại làm tôi chẳng hiểu gì cả, bà Triệu lại nói: “Tôi vừa mới chuyển số mệnh của em trai anh sang cơ th.ể của anh rồi, nhưng mệnh của anh, em trai lại không th.ể chuyển sang được, cho nên bây giờ chỉ có bác sỹ mới cứu được em trai anh, nhưng Tiểu Dương à, anh cứ yên tâm đi, tôi làm vậy cũng chỉ là muốn anh nhận ra là mình đã sai rồi thôi, không cần đến tà thuật gì cả đâu, mạng của em trai cậu cứ để tôi. Kiến Vĩ cậu gọi điện thoại cho mẹ cậu đi.” Chuyện đến nước này, lời của bà Triệu đều như mệnh lệnh, tôi ngay lập tức gọi cho mẹ.
Theo như hướng dẫn của bà Triệu qua điện thoại, mẹ tôi đã đổ lọ thuốc mà bà đã cho trước, rồi sau đó mang bát nước hồi nãy đến chỗ không có ánh nắng. Khi mẹ tôi làm xong, không lâu sau đó, bác sỹ từ p.h.ò.n.g chăm sóc đặc biệt đi ra, bác sỹ Dương liền vội chạy lại hỏi tình hình ra sao rồi, người bác sỹ kia nói ông ta cứ yên tâm đi, em trai của ông ta được kịp thời cứu sống rồi. Bác sỹ Dương như trút được mọi gánh nặng, bây giờ tôi có nên hỏi ông ta là chuyện gì đã xảy ra, và tại sao ông ta lại muốn h.ại tôi hay không?
Bác sỹ Dương nhìn em trai không sao liền quay sang chúng tôi bộc trực về những sai lầm của mình. Hóa ra là em trai của ông ta trước đây không lâu vừa đến thành phố, không may đã xảy ra tai nạn giao thông nghiêm trọng, phải nằm p.h.ò.n.g chăm sóc đặc biệt, cũng không lường trước được sống c.h.ết ra sao. Hành động của ông ta cũng chỉ là do quá đau lòng, lực bất tòng tâm. Ông ta lúc đầu tin vào khoa học nhưng bác sỹ nói cũng chỉ có th.ể theo dõi, không chắc chắn là có th.ể cứu sống em trai 100%, sau đó ông ta nản lòng, rồi thất vọng, lên mạng tìm sự giúp đỡ.
Có một người trên mạng nói với ông ta rằng có một tà pháp, còn nói đây cũng chính là cách người đó cứu mẹ của mình. Lúc đầu ông ta khá kiên định, nhưng sau đó từ một người có học vấn cao như vậy đã bị lung lay. Trước kia, bố mẹ của ông ta cũng c.h.ết yểu, hiện tại chỉ còn em trai là người thân duy nhất, cho nên vì em trai mà luôn yêu thương hết mực đã khiến ông ta phải thử cách này. Người đó gửi cho bác sỹ Dương một quyển sách, thấy cần phải tìm một người giống như vậy để thế mạng, cho dù biết là h.ạ.i người khác nhưng ông ta vẫn muốn thử. Bởi vì, lúc đó trong mắt ông ta, chẳng còn bất cứ thứ gì quan trọng hơn em trai. Nghĩ đi nghĩ lại, ông ta nhớ ra người mà vài lần trước đó đã đến cửa tiệm, thật không may, tôi chính là người thích hợp nhất. Tôi cũng giống với vóc dáng của em trai ông ta, với lại người đó còn nói trong nhà nuôi mèo thì có th.ể dùng làm công cụ để thử nghiệm tà thuật này, vậy nên ông ta đã xuống tay với tôi.
Ông ta lừa tôi rằng đang có hoạt động mua thức ăn cho mèo trong cửa hàng, mà còn cực kỳ rẻ nữa, vì yêu mèo nên tôi lập tức bị m.ắc lừa, lại còn nhận chiếc vòng mà ông ta đã chuẩn bị sẵn nữa chứ. Khi còn mèo phản ứng lại, ông ta bắt đầu tin rằng tà pháp này có tác dụng thật, rồi ông ta tiếp tục dùng con chó bốn mắt (Gấu) để hiến tế, cố tình để tôi nhận về nuôi, nhưng nó đã c.h.ết rồi, dựa theo lời người đó nói thì đó là thành công rồi, cho nên tôi cảm giác tội lỗi nói với ông ta về cái ch.ết kỳ lạ của con chó.
Ông ta không chút ngạc nhiên, ngược lại trong lòng còn rất vui, cảm thấy em trai đã được cứu rồi! Nhìn thấy sức khỏe của tôi càng ngày càng tệ đi, còn em trai thì lại càng tốt trở lại. Mặc dù cảm thấy có chút hổ thẹn với tôi, nhưng ông ẫy vẫn rất vui. Chỉ là vào lúc ông ta đang vui, thì không nghĩ rằng tôi đã đến cửa tiệm, sức khỏe lại còn bình phục nữa. Ông ta thấy có gì đó không đúng lắm, đợi tôi và lão Triệu rời khỏi tiệm, liền ngay lập tức chạy lên tầng 2, đi kiểm tra cuốn sách đó và cách làm còn búp bê thì không thấy đâu nữa rồi. Lúc đó, ông ta mới lo lắng, n.ô.n nóng liên lạc với người trên mạng kia xem giải quyết như thế nào, thì bệnh viện lại gọi ông ta mau chóng đến vì em trai không ổn rồi.
Đáng ra tôi nên tức giận, nhưng nhìn thân hình gầy gò của bác sỹ Dương cùng khuôn mặt ầu sầu của ông ta, tôi lại không chút nỡ như vậy. Nếu như chuyện này xảy ra với tôi, thì liệu tôi có chọn làm như vậy không? Con người mà, ai cũng có chút ích kỷ. Nếu như tà pháp này có th.ể cứu được người thân nhất của mình, thì liệu có bao nhiêu người không cưỡng lại mà thử cách đó chứ?
Cho nên khi bác sỹ Dương nói xong, tôi cũng chẳng trách ông ta, cũng chẳng đánh ông ta, ngược lại trong lòng còn có chút yên bình, tôi không biết nãy bà Triệu đã nói với ông ta những gì, đe dọa cũng được, mà cảm hóa ông ta cũng được, nhưng dù sao bác sỹ Dương cũng từ bỏ sử dụng tà thuật đó rồi. Ông ta cũng đã xin lỗi rất thành tâm rồi, còn vào p.h.ò.n.g chăm sóc đặc biệt lấy một ít tóc của em trai theo như lời dặn của bà Triệu rồi mang ra ngoài, bà ấy lấy cốc giữ nhiệt, bên trong có thuốc, sau đó cho tóc vào lên trong, ra sắc lắc mạnh, sau đó bảo tôi chỉ uống thuốc đừng uống tóc. Sau khi uống xong, tôi bị nấc cụt, sau đó tinh thần trở nên tươi mới hẳn lên, cảm thấy cuộc sống đang dần trở lại bình thường.
Bà Triệu cuối cùng cũng nói: “Tuổi trẻ ai cũng m.ắc phải sai lầm, biết sửa lỗi là tốt, tôi bây giờ già rồi, sức khỏe cũng yếu dần, nhưng vẫn có th.ể cho họ biết họ đã sai, tôi cũng chưa bị coi là vô dụng đâu nhé! Bây giờ, mọi chuyện tôi đã giải quyết ổn thỏa rồi. Tiểu Dương à, sinh mạng con người đều quý giá cả, những tà thuật này đều là thủ đoạn h.ại người mà thôi. Khi tôi còn trẻ, thầy tôi đã dạy tôi rằng những điều này chính là không muốn những tà thuật này đây nguy h.ại cho nhân gian! Tà thuật chung quy lại vẫn chỉ là tà thuật, như uống canh gà để giải cơn khát vậy, chẳng có gì khác biệt cả! Bây giờ, sức khỏe của Kiến Vĩ cũng ổn rồi, Tiểu Dương mạng của em trai anh cũng giữ lại được rồi. Những chuyện hôm nay mọi người hãy quên hết đi! Chúng ta từ nay về sau như người dưng, không cần gặp mặt, không cần nói chuyện nữa, mối quan hệ này cũng không cần tồn tại nữa, tất cả mọi chuyện cứ coi như gió bay cuốn bay đi.”
Nghe bà Triệu nói vậy, tôi cũng thấy an tâm hơn phần nào, tôi cùng bác sỹ Dương xóa hết thông tin liên lạc của nhau, sau đó 4 người chúng tôi liền rời khỏi bệnh viện.
Về đến nhà, tôi cùng mẹ cùng bàn lại rồi vẫn quyết định rời xa nơi này.
Mặc dù vợ chồng lão Triệu hai người họ rất quan tâm tôi, nhưng chung quy lại thì thành phố này cũng đâu phải nhà tôi. Trước khi rời đi, tôi quyết định đến thăm, chào hỏi và mời họ bữa cơm. Ai ngờ sau khi lão Triệu nghe xong, liền rất tức giận, không nỡ để tôi đi, bà Triệu khóc đẫm nước mắt. Mặc dù bản thân họ có con cái, nhưng thật sự là ngày ngày người thường qua chăm sóc, quan tâm họ, lại chỉ có tôi, họ còn nói muốn sống cùng tôi. Chỉ cần tôi ở lại đây là được rồi. Tôi nhìn thấy họ như vậy thật sự không nỡ, muốn suy nghĩ vài ngày rồi quay lại nói với họ sau.
Vài ngày trôi qua, khi tôi chuẩn bị từ biệt vợ chồng họ, thì đột nhiên tôi nhận được tin nhắn từ một người lạ. Chỉ viết vài chữ lại khiến tôi đọc mà cảm giác không ổn: “Cẩn thận lão Triệu và bà Triệu!” Là ai đã gửi tôi tin nhắn này? Tôi đã gọi trực tiếp mà không ai nhấc máy. Sau đó tôi cố gắng tìm Wechat, nhưng hiển thị là người này không tồn tại. Tôi quay lại tin nhắn đó, rồi hỏi anh ta là ai, anh ta muốn làm gì. Rất nhanh anh ta đã nhắn lại, anh ta gửi cho tôi 2 tấm ảnh gắn liền với nhau, một cái là số điện thoại của người nhân viên ở bệnh viên thú cưng, một cái là bàn tay bị mất một ngón! Tôi chợt nhận ra ngay đây là tấm bác sỹ Dương đã gửi tôi! Có chuyện gì xảy ra với anh ấy ư? Còn bảo tôi hãy cẩn thận với vợ chồng lão Triệu nữa! Không th.ể nào, họ đã chặt ngón tay của bác sỹ Dương ư?
Tôi gửi cho anh ta là nếu là bác sỹ Dươn, thì hãy gửi 2 dấu chấm tròn, rất nhanh tôi đã nhận được tin nhắn, đúng thật là 2 dấu chấm tròn! Còn kèm theo 1 câu nữa: “Điều tra về cháu trai của vợ chồng lão Triệu!” sau đó tôi cũng không cách nào liên hệ được với anh ta, rồi tôi tìm đến bệnh viện của bác sỹ Dương, nhưng cửa lớn khóa chặt, chẳng có ai ở đó.
Tôi không biết làm thế nào, tôi liền liên lạc với người bạn ở khu đô thị phát triển lúc trước, gửi cho anh ta nick của cháu trai lão Triệu, nhờ anh ấy điều tra người cháu trai đó sao rồi, anh bạn nói để anh ta thử xem. Không ngờ rằng, rất nhanh anh ấy đã tra ra, thật may khi em gái của đồng nghiệp anh ấy là bạn gái cũ của tên cháu trai đó. Cô ta nói cháu trai lão Triệu cũng chẳng phải người hẳn hoi gì. Sách còn chẳng đọc, cả ngày chỉ có rượu và rượu, sau đó cô này thấy anh ta như vậy thì chia tay. Sau khi chia tay, anh ta vẫn như vậy, vẫn chẳng có lý tưởng gì, không lâu sau đi kiểm tra thì có bệnh, hình như rất nghiêm trọng, nhưng anh ta không muốn cho mọi người biết. Cô này khi biết anh ta bị bệnh, cũng vì có quan hệ tốt với nhà anh ta, nên cô ta muốn đích thân đến thăm bạn trai cũ, nhưng nghe nói anh ta đã đến Nhật Bản khám bệnh, nên tháng sau có th.ể sẽ về nước.
Sau khi nghe xong những điều này, trong lòng tôi lại có chút mơ hồ. Cái chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Tôi ngờ ngợ rằng có điều gì đó không đúng lắm ở đây.
Ngay lúc đó, điện thoại của tôi rung chuông, lại là một số máy lạ, có phải bác sỹ Dương hay không? Tôi nhấc máy lên, chỉ nghe thấy đầu dây bên kia một giọng nói, có vẻ rất gượng gạo, nhưng khi nghe thì sởn hết cả tóc gáy.
“Mau chạy đi, chạy mau đi. Tránh xa nhà lão Triệu ra! Họ muốn lấy mạng cậu thế cho cháu trai của họ đấy! Em trai tôi c.h.ế.t rồi. Tôi cũng bị họ đe dọa! Cái người qua mạng đó với bà Triệu là một người, là tin nhắn từ một người đấy! Mau chạy xa đi!”
Nói xong điện thoại lập tức cúp máy, sau đó điện thoại tôi lại nhận được một tấm ảnh. Tôi vừa nhìn dường như sợ hãi đến ngồi phịch xuống đất! Đó chắc chắn là hình ảnh đen trắng của người đàn ông trong căn buồng nhà bà Triệu! Bên dưới tấm ảnh còn viết: “Tôi đã c.ư.ớ.p đi thứ mà bà ta cho là có lợi với bà ta, cũng chính là mạng của cậu đấy. Nhân lúc cháu trai bà ta chưa về nước thì hãy chạy đi! Chạy mau đi! Bà ta đã xuống tay với rất nhiều người rồi! Bắt được đến cậu là còn muộn đấy! Tôi đã có rất nhiều bằng chứng để liên hệ với cảnh s.át, tôi chỉ có một mình, tôi không sợ, nhưng cậu còn mẹ nữa, hãy cùng mẹ cậu chạy trốn trước đi!”
Tôi gần như muốn ngất luôn, căn bản chẳng có cách nào mà chấp nhận được những thông tin này! Từ đầu người bạn qua mạng dạy bác sỹ Dương cũng là tin người đàn ông đó, chỉ là bác sỹ Dương không ngờ rằng bà Triệu cũng nhắm đến cái mạng của tôi! Như vậy cháu trai của bà ta khi về nước, thì tôi sẽ lại bị h.ại ư? Nghĩ đến đây, tôi nhanh chóng quay về ph.òng thuê, đơn giản là muốn thu dọn đồ đạc, không đợi giải thích với mẹ. Nửa đêm lặng lẽ kéo theo mẹ tôi chạy trốn mà chưa rõ mọi chuyện. Ai ngờ được là khi chưa ra được đến cửa khu chung cư, đã bị bảo vệ an ninh chặn lại, nói không cho chủ nhà ra khỏi nhà vào nửa đêm, tôi vừa nói với ông ta vài câu thì dì Lữ ngó ra từ p.h.ò.n.g bảo vệ, sắc mặt nghiêm túc rất đáng sợ, nói đêm nay bảo vệ cấm đi lại vào ban đêm. Tôi vừa nhìn đã biết có chuyện gì đó không ổn rồi, liền lập tức nói, tôi muốn cùng mẹ đi tàu. Bà ấy muốn về nhà, mua vé nửa đêm rồi, vừa đến nhà thì trời sẽ sáng. Dì Lữ nói đằng nào chồng bà ta cũng chưa ngủ, nên để ông ta tiễn hai chúng tôi lên tàu.
Tình cảnh đang không hề đơn giản, tôi nghiêm nghị nói không cần, tôi đặt lịch trực tuyến rồi, ai dè bà ta bảo tôi hủy đi, tôi nói không hủy được, bà ta lại bảo chồng đi tiến chúng tôi. Ngay lúc đó, có một chiếc ta-xi dừng lại ở cửa khu chung cư, tôi nhìn biển số xe rồi gọi xe đó, không đợi họ chặn lại, tôi đã nhanh chóng kéo mẹ lên xe, mà bác tài cũng mở cửa nhanh cho chúng tôi vào, ai ngờ bác tài xế quay đầu lại, vậy mà lại chính là lão Triệu! Ông ta cười phá lên một cách đáng sợ hỏi: “Hai người muốn đi đâu?”
Lúc này, tôi chợt nhớ lại, con trai của ông ta là giám đốc của nền tảng gọi xe trực tuyến trong thành phố này. Dì Lữ cũng hay tới nhà lão Triệu, bất luận tối nay tôi có ngồi xe của ai thì cũng vậy, tất cả đều đã muộn rồi.
____ Hết ____
Đây chỉ là tôi viết chơi chơi về con mèo nhà mình thôi. Không ngờ, câu chuyện thật may đã khiến mọi người thích thú. Có một ngày tôi mở Zhihu ra và nhìn lại những gì trước đây tôi đã từng viết, thấy có những người vẫn đang đợi tôi! Nhìn thấy mọi người bình luận. Tôi thật sự cảm thấy rất sợ, nhưng đối với độc giả tôi lại càng thấy cần phải có tinh thần và trách nhiệm hơn khi viết lách…. [Lược dịch bởi Lin]
________________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/289148822/answer/2079524969
𝐍𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐝𝐢̣𝐜𝐡: Nhật ký của Lin - 琳日记