Thứ Tư, 27 tháng 4, 2022

Có truyện ngắn nào khiến bạn thương cảm cho nhân vật không?

 Trước cổng làng quê tôi có một bà lão, bán kẹo mạch nha.

Chỉ cần là người thích đồ ngọt, thì ai cũng muốn thân thiết hơn với bà ấy.

Khoé mắt của bà ấy có nốt ruồi, mang họ Ninh, nhưng tính cách lại không hề có ý là yên lặng, trẻ con gặp bà ấy đều rất sợ hãi. Đưa bao nhiêu tiền chính là bấy nhiêu kẹo, dù là khách quen cũng sẽ không tặng bạn thêm dù chỉ một chút.

Kẹo mạch nha coi trọng kĩ năng, coi trọng sự tỉ mỉ tinh tế, một bà lão như bà ấy, giống như có thể dung hoà cả năm hương vị vào trong kẹo mạch nha vậy, cực kì thu hút người khác. Kẹo là kẹo, ngọt lắm đấy.

Từ trước đến nay tôi đều không thích bà Ninh, nhưng tôi thích kẹo của bà ấy.

Nhà tôi nghèo, thật sự không có tiền để mua loại kẹo này, lại không thể học theo đám con trai đó đi làm công, chỉ có thể bàn bạc với đám móc túi trong thôn, nói là ngày mai đến xưởng của bà ấy tr.ộm lấy hai cái.

Hành vi tr.ộm c.ắp của trẻ con, sao lại có thể gọi là trộm được chứ.

Kết quả lần đầu tiên đã bị bà ấy bắt ngay tại trận luôn rồi.

Đám con trai chạy rất nhanh, bỏ lại tôi rồi chạy mất. Tôi lo lắng đến mức giậm chân, nước mắt rưng rưng tuôn rơi, nghĩ rằng mình thảm thật đấy, bà Ninh chắc sẽ dạy dỗ mình một trận.

Trong chốc lát, tôi lại tưởng tượng ra cây r.oi mây, tôi không nhịn nổi mà toát mồ hôi lạnh.

Quả nhiên khuôn mặt của bà Ninh tối sầm lại, lấy ra cây roi mây.

Tôi rụt rè đến trước mặt bà Ninh, nói xin lỗi.

Bà ấy tức giận quát lên một câu: "Thân là con gái, ăn tr.ộm ăn c.ắp được tính là bản lĩnh gì chứ, hả?"

Tôi bị bà ấy quát đến mức choáng váng.

Cánh tay vừa mới túm lấy tôi, nhấc cây r.oi mây lên cao, nhưng như thể thời gian đã dừng lại vậy, ngưng trệ trên không trung.

Ơ, có chuyện gì thế.

Tôi lấy hết can đảm nhìn vào bà ấy.

Bà ấy nhìn chằm chằm vào vết bớt trên cánh tay tôi, ánh mắt hốt hoảng và kinh ngạc.

Bà Ninh trầm giọng nói: "Cháu tên là gì?"

Vết bớt này tôi sinh ra đã có rồi, có chút màu xanh đen, giống như dấu vết để lại sau khi dùng dây th.ừng qu.ấn tận mấy vòng vậy, đây là dấu vết vui buồn lẫn lộn của kiếp trước.

Thế nên mẹ đã đặt tên cho tôi là Nam.

Thế là tôi run rẩy nói: "Nam, tên đầy đủ của cháu là Ngô Nam." Đồng âm với từ “không khó”.

Chẳng qua người lớn tuổi luôn chỉ chỉ trỏ trỏ mẹ tôi, nói là cái tên này tốt thật đấy, “không khó”, “không có con trai”, chẳng trách đến cả con trai cũng không sinh được.

Cho nên mẹ tôi đã mất rồi.

Đột nhiên bà Ninh bỏ cây roi mây trong tay xuống, chỉ là nắm tay tôi thật chặt.

Tôi bị bà ấy dọa cho sợ ch.ết khiếp, nước mắt rưng rưng vẫn cứ tuôn rơi.

Sau này tôi không còn nhớ gì nữa rồi, chỉ nhớ rằng lần đầu tiên bà ấy đưa cho tôi một túi kẹo mạch nha, cuối cùng không biết là nói chuyện một mình, hay là đã hỏi tôi một câu: "Cháu thử xem, có ngọt không?"

Kẹo rất ngọt, tôi áy náy nếm thử cây kẹo, trong lòng vẫn cứ rối bời không thôi, sao bà Ninh, lại có thể đối xử tốt với người khác như thế?

Chẳng qua, hình như có chút ngọt quá rồi, tôi nghĩ, nếu như nhạt bớt đi một chút, thì tốt rồi.

Thật ra nói rằng trẻ con chúng tôi không hiểu gì hết, vậy thì không đúng đâu.

Người lớn trong thôn, gặp bà ấy đều đi vòng qua, trước giờ đều không nói lí do.

Trẻ con thân thiết với bà ấy cũng chỉ vì kẹo mà thôi.

Nếu như không phải kẹo mạch nha của bà ấy trở thành một đặc sản, có thể thu hút khách du lịch, thì đoán chừng bà ấy sớm đã bị thôn trưởng khuyên chuyển đi rồi.

Sau khi mẹ tôi mất, tôi vẫn luôn sống ở nhà của cậu hai. Vợ của cậu mất sớm, sinh được một bé trai bé hơn tôi, đi đứng bất tiện, nhưng ít nhất là một người lương thiện.

Thế giới này, lương thiện thì làm được gì chứ, hàng xóm cứ giễu cợt rằng, cậu là một người vô dụng sợ vợ, còn không phải đến gạo cũng không mua nổi sao.

Tôi thích kẹo của bà Ninh, hình như cũng có chút thích cả bà ấy rồi.

Tôi nói như vậy, là vì sau khi về nhà từ chỗ bà ấy, đám m.óc túi mặt dày đó, nghe nói tôi không chỉ không bị đánh, mà còn được cho một túi kẹo cầm về, tức đến mức hét lên, trực tiếp chặn tôi trên đường tan học.

"Này!" Đứa con trai dẫn đầu cười nói: "Mày dùng phép thuật gì thế, nói ra xem?"

Tôi bĩu môi, tôi nói rằng: "Bà ấy chỉ là thích tôi thôi, sao thế!?"

Bản thân tôi còn không ngờ đến, vậy mà lời buột miệng nói ra lại có thể tự hào như thế.

Kết quả đám con trai đó tức điên lên, la lối rằng tôi mặt dày, ba bốn tên con trai vây quanh tôi, giơ nắm đấm lên rồi.

“Đám nhóc mặt dày này, mau cút đi.”

Một giọng nói tràn ngập khí thế đã doạ cho bọn họ sợ ch.ết khiếp. Đám con trai đó, trái lại cũng biết điều đấy, đầu cũng không ngoảnh lại đã chạy mất rồi.

Tôi xoay người lại, tất cả những uất ức bỗng nhiên tuôn trào, hoá thành những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi. Tôi không dám làm nũng với bà ấy, chỉ đứng đó kêu lên thôi, bà Ninh sải bước về phía trước, véo mặt tôi, dường như bà ấy muốn kiểm tra xem tôi có bị thương ở đâu không, nhưng lại không kiểm soát được sức lực, cho đến khi mặt tôi bị bà ấy véo thành một vệt đỏ, bà ấy mới bừng tỉnh buông tay ra.

Hình như bà Ninh có chút ngại ngùng, thế nên bà ấy lại lấy ra một túi kẹo từ trong túi quần, nói: "Tặng cho cháu đấy."

Tôi vội vàng xua tay, nhưng quả thực sức lực của bà ấy mạnh thật đấy, một túi kẹo rơi vào túi quần tôi cực kì ổn định.

Bỗng nhiên tôi nhớ ra vấn đề lần trước của bà ấy, thế là tôi đã lấy hết dũng khí: "Nhưng, kẹo có chút ngọt quá rồi, nếu như nhạt bớt đi một chút…"

Bà ấy đột nhiên quay đầu lại nói rằng, cháu nói lại lần nữa đi.

Tôi nói lại lần nữa rằng, kẹo quá ngọt rồi.

Tôi không thể hình dung được nét mặt lúc đó của bà ấy, nhưng qua con mắt của tôi, lại giống như đang nhìn một người khác vậy.

Bà ấy hỏi: "Kẹo ngọt quá rồi, thì phải cho thêm gì vào đây?"

Tôi liền lắc đầu.

Cuối cùng hi vọng trong mắt bà ấy cũng bị dập tắt rồi, cho dù tôi không biết được bà ấy đang mong chờ điều gì.

Mọi việc đều xoay quanh thời gian, kẹo của bà ấy vẫn ngọt như thế, hay là so với trong tưởng tượng của tôi còn ngọt hơn nhiều.

Bà ấy vẫn luôn đưa kẹo cho tôi ăn, giống như đây là cách duy nhất để bà ấy biểu đạt tình cảm vậy. Đám trẻ con đó thấy vậy, thì đã không dám tìm tôi gây phiền phức nữa rồi.

Ngày đó tôi đi lấy chồng, bà ấy nghèo đến mức đấy, nhưng tôi lại không biết bà ấy gom được tiền ở đâu, vậy mà lại tặng cho tôi một đôi vòng tay bằng vàng.

Bà ấy kiên quyết nhét vào trong tay tôi, giống như cảm giác nặng nề vào lần đầu tiên bà ấy tặng túi kẹo mạch nha cho tôi vậy.

Tôi ngạc nhiên nói rằng: "Bà Ninh, không cần đâu, không cần đâu."

Bà ấy chỉ cứng rắn đáp lại rằng: "Năm đó bà chưa kết hôn, đôi vòng tay này, bà đã cất giữ nó bốn năm mươi năm rồi, không tặng cho cháu thì cũng phải cùng ta xuống m.ồ thôi."

Người bên cạnh đều cảm thấy nghe thật là xui xẻo, nhưng tôi biết rằng, bà ấy thật sự yêu thương tôi.

Chú rể dắt tay tôi, muốn đưa tôi rời khỏi ngôi làng này. Rõ ràng tôi biết rằng anh ấy là một người tốt, nhưng không biết vì sao, tôi lại có chút luyến tiếc với ngôi làng này.

Nó tốt ở đâu chứ?

Nó sinh ra tôi, nhưng lại không chào đón tôi; nó nuôi dạy tôi, nhưng lại c.ướp đi người tôi yêu thương nhất.

Nhưng có lẽ là do kẹo mạch nha hơi ngọt của bà Ninh, có năm hương vị không hề thay đổi đó.

Bà Ninh không còn quay đầu lại nhìn tôi, một mình quay về xưởng, tôi cảm thấy bóng dáng của bà ấy càng gầy gò hơn rồi.

Nhưng có lẽ, là do tôi đã trưởng thành rồi.

Rất nhiều năm sau đó, tôi với chồng của mình, dẫn theo đứa con quay về ngôi làng này.

Tôi gặp được em họ và vợ của nó, còn có con của bọn họ nữa.

Tôi còn gặp được đám m.óc túi năm đó b.ắt n.ạt tôi, tên dẫn đầu đó cười lớn nói rằng, năm đó cậu ta đã thề là sẽ cưới tôi.

Nhưng dường như tôi không tìm được bà Ninh nữa.

Tôi bảo chồng và con ở lại đây, sau đó một mình đến xưởng của bà ấy, nơi đó không một bóng người, nhưng hình như là mới chuyển đi không lâu.

Có một người công nhân chuyển nhà từ bên trong bước ra, tôi vội vàng chặn anh ta lại rồi hỏi: "Này, anh gì ơi, cho tôi hỏi một chút, người lúc trước sống ở đây đã đi đâu rồi?"

"Ch.ết rồi." Anh ta lạnh lùng đáp lại, "Th.i th.ể đã th.ối r.ữa, hai ngày trước tôi đã ném xuống dưới sông rồi. Chẳng qua trái lại nơi này vẫn có có vài thứ xui xẻo."

Anh ta chỉ vào một cái hộp gỗ không lớn không nhỏ.

Tôi kiềm chế sự căm phẫn của mình, nói một tiếng cảm ơn với anh ta.

Trong chiếc hộp đó có gì vậy?

Chẳng qua là một xấp tiền giấy lộn xộn, mấy cái kẹp tóc, cộng thêm một tấm ảnh chụp mà thôi.

Trên tấm ảnh là hai người phụ nữ, mặc sườn xám, dung mạo xinh đẹp. Tôi cẩn thận nhìn một chút, người bên trái có lẽ là bà Ninh, bởi vì khoé mắt có nốt ruồi rất dễ nhận ra.

Vậy thì người bên phải là ai đây?

Tôi lật đằng sau bức ảnh lên:

“Ninh và Nam.”

Tay của tôi run lên, khung ảnh rơi xuống dưới đất, người công nhân chuyển nhà đó lại liếc xéo về phía tôi.

"Chậc, hai người phụ nữ, đúng là gh.ê t.ởm." Anh ta nói thêm một câu, "Đáng đời bị ch.ết đuối."

Tôi kinh hãi hỏi lại, cái gì cơ?

Anh ta ngẩng đầu lên trời, tôi mới chú ý đến, tuổi của anh ta cũng đã rất lớn rồi. Anh ta chỉ châm điếu thuốc, sau đó nói rằng: "Năm đó vì muốn chia cắt hai người bọn họ, mà cái người tên Nam đó, bị mấy người trong thôn tr.ói lại, q.uấn ch.ặt sợi d.ây th.ừng ở cổ tay, b.uộc vào một cục đá to, rồi n.ém xuống sông rồi."

Bỗng nhiên tôi nhớ đến vết bớt trên cánh tay tôi.

Tốt thật đấy.

Khung ảnh bị rơi vỡ rồi, tôi nhìn qua đó, bên trong rơi ra một bức thư.

“Này, Nam. Chị làm kẹo của mình ngọt hơn một chút, nếu như em quay về, thì nhớ m.ắng kẹo chị làm quá ngọt rồi nhé, để chị biết đó là em.”

“Em nhìn xem, giống như là nước thì nhạt, muối thì mặn, mà em thì ngọt ngào.”

"Chị không còn đòi hỏi hạnh phúc của bản thân. Nhưng chị chỉ muốn nhìn thấy em khi em vẫn là một đứa trẻ, muốn nhìn em trưởng thành, muốn chăm sóc cho em, muốn nhìn thấy em đi lấy chồng, muốn đeo chiếc vòng tay bằng vàng cho em.”

“Quãng đời còn lại, chị chỉ muốn em hạnh phúc thôi, có được không?”

Có rất nhiều chuyện tôi không tin. Tôi không tin vào luân hồi chuyển kiếp, không tin vào duyên số, tôi có chồng và con luôn yêu thương tôi.

Nhưng khoảnh khắc đó, dường như tôi nhìn thấy rất nhiều năm về trước, có một người phụ nữ mặc sườn xám đi về phía tôi.

Tôi cười rồi nghĩ, đó là giấc mơ thôi.

Chị nói xem, Ninh. Thế gian này, ngũ vị nhân sinh là vô tận, cùng nhau tồn tại.

Vật là thế, sự việc là thế, con người cũng thế.