Thứ Năm, 12 tháng 5, 2022

Bạn có những kí ức tươi đẹp nào khi còn bé?

 Hai ngày nay tôi vô cùng nhớ nhà, nhớ đến những ngày tháng khi bé sống ở nhà ngoại. Trong kí ức của tôi, cảm giác rằng ông bà ngoại đã rất lớn tuổi rồi và họ vẫn luôn hiền từ như thế. Ông ngoại mỗi ngày đều vội vã cưỡi xe lừa đi thu gom phế phẩm kiếm tiền, bà ngoại bận rộn với công việc nhà, tôi thì theo theo sau bà. Có một lần bà ngoại dắt tôi ra đồng làm việc, bà ở giữa đồng làm lụng, tôi lội nước ở con sông nhỏ bên cạnh, trên đầu có chuồn chuồn bay lượn, thỉnh thoảng ở những nơi sâu một chút sẽ có cá nhỏ. Tôi vẫn còn nhớ chốc chốc bà lại gọi tôi một tiếng, tiếng vọng quanh cánh đồng và tôi sẽ hét lên một tiếng để đáp lại bà. Đôi khi tôi nghịch ngợm không lên tiếng, bà lại đến nhìn tôi và rồi nói với tôi điều gì đó. Đó chẳng phải những lười trách móc mắng mỏ mà là những lời nói cưng chiều. Đợi bà tôi làm xong công việc cũng sẽ cùng tôi bắt cá nhưng tôi cũng chẳng nhớ nổi lúc ấy tại sao lại chẳng bắt được gì. Tiếng côn trùng kêu lên khắp cánh đồng cùng với tiếng nước chảy róc rách là quá khứ mà tôi chẳng thể quay trở lại.

Rồi thoáng cái đã đến trưa, tôi lại theo sau bà trở về nhà. Trên đường gặp vài người quen, bà tôi sẽ dừng lại trò chuyện vài câu, tôi thì tranh thủ chạy quanh những cái cây nhỏ gần đó, đợi đến khi bà tiếp tục đi, tôi sẽ chạy vòng trở lại, bà sẽ cố tình đi chậm để đợi tôi và hỏi tôi trưa nay muốn ăn gì rồi làm cho tôi những món ngon, ăn xong tôi lăn ra ngủ lúc nào không hay. Nhưng tôi vẫn lờ mờ cảm giác được rằng bà luôn bên cạnh đuổi ruồi, chầm chậm quạt cho tôi, đợi tôi ngủ thiếp đi thì bà cũng sẽ ngủ một giấc hoặc bận làm một vài chuyện khác, theo tôi thấy thì dường như bà chẳng bao giờ hết việc.

Đến tối thì ông ngoại về nhà, tôi lấy bảng chữ cái vừa học được ra đố ông nhưng ông lại quá bận rộn, nhưng vì sợ tôi thất vọng, ông sẽ xem qua một lát. Khi làn gió tối mát mẻ thoảng qua, chúng tôi mang bàn ra giữa sân ăn tối, ông ngoại sẽ kể về những câu chuyện hôm nay của ông, bà ngoại thì kể những câu chuyện về hàng xóm, và rồi trời tối dần lúc nào chẳng hay. Tối tôi sẽ ngủ cùng bà, bà xoa xoa tay tôi và khen tay tôi đẹp, tôi thì tựa vào người bà, bà sẽ kể cho tôi nghe những câu chuyện của mẹ tôi lúc nhỏ, những đến giờ tôi đã không còn nhớ nữa.

Giờ ngôi nhà cũ ấy sớm đã không còn nhóm lửa thổi cơm, chỉ còn một mình bà ngoại sống ở đó. Cứ viết cứ viết rồi nước mắt tôi cứ rơi, nước mắt đã nói cho tôi biết rằng những điều đó giờ đây đã là quá khứ mà tôi chẳng thể quay trở lại lần nào nữa.

***

[猪乖乖]

Ngây thơ và hồn nhiên

Ra ruộng lúa và ngủ ở đó, nằm trên những cây lúa xanh mướt chỉ cao quá đầu gối và nhìn lên bầu trời xanh. Kết là chủ đám ruộng ấy đến, tôi còn nghĩ rằng tôi không nhìn thấy ông ấy thì ông ấy cũng sẽ không nhìn thấy tôi. Bây giờ nghĩ lại, khi một người cao lớn như vậy nhìn xuống bạn nằm trên ruộng lúa mì, bạn vẫn có thể bình tĩnh nằm im. Nghĩ lại thì tôi cũng tự cảm phục chính mình!

________________________________________________________

Nguồn: https://www.zhihu.com/question/279290774