Thứ Bảy, 21 tháng 5, 2022

[GUSHIWEN] THƠ CỔ HÔM NAY | MỜI BẠN DỊCH THƠ

 Bài thơ: Nhớ quê nhà (乡思)

Tác giả: Lý Cấu (李觏)

人言落日是天涯,

望极天涯不见家。

已恨碧山相阻隔,

碧山还被暮云遮。

Hán Việt:

Nhân ngôn lạc nhật thị thiên nhai,

Vọng cực thiên nhai bất kiến gia.

Dĩ hận bích sơn tương trở cách,

Bích sơn hoàn bị mộ vân già.

Dịch nghĩa:

Người đời nói mặt trời lặn ở chốn chân trời, ta cố gắng nhìn về phía chân trời mà vẫn không thể nhìn thấy quê nhà.

Vốn oán hận núi xanh trước mắt cản trở tầm nhìn của ta, vậy mà ráng mây chiều còn che luôn cả núi.

Chú thích:

1. lạc nhật: Nơi mặt trời xuống núi

2. vọng cực: phóng hết tầm mắt

3. bích sơn: chỉ núi xanh.

Dịch thơ:

Chiều tà lặn chốn chân trời xa,

Dõi khắp thiên nhai chẳng thấy nhà,

Hận nỗi non xanh trùng ngăn cách

Non xanh ngán trách mây la đà.

~~~

Nguồn: https://so.gushiwen.cn/mingju/juv_9b295215226f.aspx

Ảnh: 远方的大柿子