Thứ Năm, 18 tháng 8, 2022

Thanh mai trúc mã là loại trải nghiệm như thế nào?

 [竹林深处]

Khi mình học lớp 5, lớp mình đột nhiên lan truyền tin tức Lam Diệp sẽ chuyển trường.

Sau khi tan học, nhân lúc cậu ấy dọn sách vở, mình mỉm cười đi tới “Lam Diệp, có người nói cậu sẽ chuyển trường, tớ giúp cậu bác bỏ tin đồn nha!”

Lam Diệp đặt cuốn sách vào cặp rồi ngừng lại nói “Ừm”.

“Đi đi đi! Hôm nay mình muốn ăn gà rán ở cổng trường!”

“Cái đó không sạch sẽ”

“Ngon mà”

“Ăn ít thôi”

Mình vui vẻ ăn gà, vui vẻ cùng cậu ấy về nhà, trước khi vô nhà, Lam Diệp gọi mình: “Tả Hạ”

“Hả?” Mình quay đầu lại, vẫn còn cắn xương gà trong miệng.

Lam Diệp nhỏ giọng “Có thể tớ sẽ chuyển nhà”.

Lúc mới nghe mình không hiểu là ý gì, nhưng một lúc sau, đột nhiên mình nói “Cậu thực sự sẽ chuyển trường hả?”

Xương gà rơi xuống đất, mình không đau lòng, nhưng Lam Diệp chuyển trường, mình đau lòng. Lúc đó mình vẫn còn nhỏ không kìm lòng được, nghĩ đến việc Lam Diệp sẽ đi thì không kìm được nước mắt. Mặc dù Lam Diệp cùng mình lớn lên nhưng số lần mình khóc không nhiều, chỉ có vài lần bị đánh đòn thôi, khóc trước mặt cậu ấy còn là vì cậu ấy mà khóc thì đây là lần đầu tiên.

Lam Diệp vội nói “Tớ … Tớ sẽ bàn bạc lại với bố tớ, cậu nín trước đã”.

Mình rưng rưng nước mắt nước mũi, mình thực sự không nỡ xa Lam Diệp.

Lam Diệp có bàn bạc lại với bố cậu ấy, nhưng kết quả thì cũng có thể đoán được.

Vài ngày sau, nhà Lam Diệp chuẩn bị đồ đạc chuyển đi nơi khác.

Lúc ăn cơm bố mình có vô tình nhắc đến, nói rằng chú Lam làm ăn phát đạt, nhà họ chuyển đến Bắc Kinh sống, còn nói rằng hà họ mang một căn biệt thự lớn ở đó, đối diện Thiên An Môn, hoa xuân đua nở, còn nói Lam Diệp thông mình như vậy, đến Bắc Kinh sống nhất định sẽ học hành tốt hơn nữa …

Mình biết Bắc Kinh, có Cố Cung, có Vạn Lý Trường Thành, còn có cả trường đại học Hoa Hạ.

Lúc học lớp 3, giáo viên bảo chúng mình viết về mục tiêu và hi vọng. Trong lớp có phần nhỏ muốn làm giáo viên, phần lớn muốn làm nhà khoa học, chỉ có Lam Diệp viết là Đại học Hoa Hạ. Giáo viên lúc ấy khen cậu ấy trước lớp, bảo rằng cậu ấy nhìn xa trông rộng, nhất định sẽ làm được. Xem ra bây giờ thực sự có thể làm được rồi. Nhưng đại học thì còn xa lắm, mình còn chưa tốt nghiệp tiểu học nữa mà.

Ngày Lam Diệp đi, mình khóc lóc níu kéo rồi ôm không cho cậu ấy đi. Lam Diệp đưa cho mình một ống tiết kiệm hình con mèo bằng gốm, nói là bên trong có tiền cậu ấy để dành, sau này muốn ăn gà rán uống coca thì cứ lấy trong này mà mua. Mình càng khóc to hơn nữa. Lam Diệp vẫn phải đi rồi, cậu ấy ngồi trên chiếc Audi mới tinh của bố. Mình không nớ xa cậu ấy chút nào đâu.

Tối hôm đó, mình vừa khóc vừa xem Conan rồi nhẹ nhàng mở đáy ống tiết kiệm ra xem những tờ tiền lớn nhỏ trong đó, òa khóc to hơn. Bố mẹ mình không chịu được nữa nên nói với mình rằng hãy cố gắng chăm chỉ học tập, Lam Diệp sau này sẽ đỗ Hoa Hạ, nếu mình cũng đỗ thì 2 đứa mình sẽ lại gặp nhau.

Được rồi!

Mình về phòng, lấy ra quyển sách toán mà mình chưa từng mở ra, viết vào đó dòng chữ “Mình sẽ đỗ Đại Học Hoa Hạ”.

Chữ “Đỗ” mình quên cách viết rồi, thôi thì ghi tạm Pinyin vậy.

Những ước mơ khi còn thơ ấu như muốn làm giáo viên và nhà khoa học, rồi cũng dễ dàng bị lãng quên đi. Đối với những người bạn thời thơ ấu cũng vậy.

Với sự xuất hiện của những người bạn mới, bóng dáng thời niên thiếu trong tim cũng dần phai mờ, rồi đến cuối cùng cũng dần tan biến …

Lạ thật!

Lam Diệp đi rồi nhưng cậu ấy để lại cho mình ống tiền tiết kiệm. Mỗi lần mình ăn gà rán và uống coca đều là dùng tiền của cậu ấy để mua, vì thế mà mình chẳng thể nào quên đi cậu ấy.

Dù bên cạnh có bao nhiêu bạn bè xấu (gạch bỏ), có bao nhiêu bạn thân thì người cung cấp tiền cho chuỗi thức ăn kia của mình vẫn làm mình để tâm nhất.

Nhiều năm sau đó, trừ tấm ảnh nhóm của mình và Lam Diệp hồi bé, ngày cậu ấy đi, sau khung cửa sổ chiếc xe Audi, khuôn mặt đẹp trai dịu dàng và thanh tú ấy mình mãi chẳng bao giờ quên.

Năm đầu tiên khi Lam Diệp đi, cái cây nhỏ trong sân thấp hơn mình.

Năm thứ 2 khi Lam Diệp đi, cái cây nhỏ trong sân cao bằng mình.

Đông đi xuân về, hạ qua thu đến.

Mình tốt nghiệp tiểu học rồi.

Sau khi vào cấp 2, mình cảm thấy đây không phải ngôi nhà hạnh phúc của mình.

Khai giảng 3 ngày, mình đã dẫn một nửa nam sinh của lớp đi đánh lớp trưởng lớp 7 – người đã gây khó dễ cho tụi mình lúc mới vào học.

Một mình mình đánh 3 người, cưỡi lên người cậu bạn nam cao lớn, chuyện chép phạt từ điển Trung – Anh là chuyện như cơm bữa. Rất biết ơn mẹ mình - cô giáo Tề chủ nhiệm lớp Tiếng Anh 8/6, mua cuốn từ điển không những dày mà còn rất thực dụng.

Sau đó, mình trở nên nổi tiếng, mọi người xung quanh đặt biệt danh cho mình là Ông Hạ, những người không vừa mắt mình thì sau lưng gọi mình là Cẩu Hạ.

Dù mình thích đánh nhau nhưng mình có nhiều mối quan hệ tốt, không những với con trai mà còn các bạn nữ nữa.

Trong tiết thể dục, mình xắn tay áo thun lến, mặc quần đùi thể thao, khoe cánh tay dài rắn chắc, đôi chân dài và vòng eo thon nhỏ, đánh bóng rổ với các bạn nam mồ hôi nhễ nhại như mưa. Các bạn nữa trong lớp hò hét gọi tôi “Ông Hạ đẹp trai, ông Hạ nhìn cháu này!”

Quy tắc ứng xử của học sinh trung học, rồi đạo đức trí tuệ thể chất thẩm mỹ lẫn lao động, mình phát triển toàn diện ngoại trừ việc học tập. Mình cảm thấy bản thân là một học sinh tốt. Nhưng mẹ mình – cô giáo tề lại không thấy như vậy, văn phòng chủ nhiệm lớp mình mà mẹ đến còn nhiều hơn văn phòng riêng của mẹ nữa. Mẹ mình luôn nghĩ rằng gia đình đã hạn chế tài năng của mình, một gia đình gia giáo như vậy không thể bồi dưỡng ra nhân tài như tôi. Vì vậy vào học kỳ 2 lớp 6, phần lớn thời gian mình dành cho giáo viên Thể dục. Đúng vậy, mình đã trở thành nữ vận động viên chạy đường dài hiếm hoi. Sân tập là nhà mình, ánh nắng là mẹ mình, nếu muốn hỏi ai đánh nhau giỏi thì hãy tìm Tả Hạ lớp 6/4.

Cảm ơn mọi người.

---

Tiền Lam Diệp để lại rất nhiều, nhưng cũng đến ngày mình tiêu hết rồi.

Một ngày nào đó vào ngày gần cuối năm lớp 6, mình chạy vài km quanh trường 3 vòng rưỡi rồi chạy khu phố 3 vòng rưỡi. Xa xa nhìn thấy chỗ cổng khu đỗ một chiếc xe sang trọng, biển số xe là biển số đẹp nhất mà mình từng thấy. Đường ngắn và dễ chạy nên mình đã chạy quanh 3 vòng rưỡi, lau đi mồ hôi nhễ nhại rồi chạy vào nhà...