Tôi muốn tha thứ cho cô ấy, nhưng tôi vẫn không thể bước qua cái rào cản này. Tối tuần trước đang nằm xem TV thì điện thoại của vợ tôi chợt reo lên, cô ấy không nghe máy mà trực tiếp ngắt luôn. Tôi hỏi ai đấy thì cô ấy bảo là điện thoại chào hàng thôi. Tôi không mảy may nghi ngờ, tiếp tục xem phim, một lúc sau tôi quay đầu sang thì vô tình nhìn thấy màn hình điện thoại của cô ấy hiển thị đang có cuộc gọi đến, là số lạ. Cô ấy lại ngắt máy, tôi hỏi sao không nghe, lỡ là bạn bè đổi số thì sao. Thật buồn cười, lúc đó tôi không hề nghĩ tới việc vì sao có người gọi mà chuông không kêu, bây giờ nghĩ lại có lẽ cô ấy đã cài đặt chế độ yên lặng.
Vợ tôi nói số điện thoại này đã gọi đến rất nhiều lần, đều là chào mời mua hàng. Tôi nói để anh nói chuyện giúp em. Vừa nói tôi vừa vươn tay ra muốn lấy điện thoại thì cô ấy giật nảy mình lùi về sau, giữ chặt máy không cho tôi chạm vào, hai chữ hoảng sợ viết rõ trên mặt, trước giờ cô ấy chưa từng như vậy.
Kể ra cũng thật buồn cười, từ lúc tôi nghi ngờ vợ ngoại tình cho đến khi cô ấy thừa nhận, cả quá trình chưa đầy 1 phút. Tôi hỏi rốt cuộc người gọi điện là ai, cô ấy nói là một người bạn quen trên mạng. Tôi hỏi là nam hay nữ, cô ấy trả lời là nam. Tôi lại hỏi hai người đã gặp nhau chưa, cô ấy bảo chưa, chỉ trò chuyện trên mạng mà thôi. Tôi hỏi lại một lần nữa, em và anh ta đã gặp nhau hay chưa, cô ấy im lặng rồi òa khóc, nói là gặp rồi, nhưng chưa có hành động đụng chạm cơ thể nào quá mức thân mật.
Đầu tôi trống rỗng, không thể suy nghĩ gì nữa, tôi bật dậy mặc quần áo rồi đi ra ngoài, vợ tôi ngồi trên giường và khóc. Rõ ràng là cô ấy làm tổn thương tôi, vì sao lại hành động như thể cô ấy mới là người bị tổn thương như vậy?
Tôi gọi một người bạn ra uống rượu cùng mình suốt cả đêm rồi thuê phòng nghỉ trong 3 ngày. Bạn tôi nhận ra tâm trạng tôi không tốt nên chỉ im lặng nhìn tôi nốc hết chai này đến chai kia. Tôi không kể chuyện vợ mình ngoại tình, không phải vì sợ mất mặt, mà là vì tôi sợ một khi nói ra rồi chúng tôi không cách nào tiếp tục được nữa. Haha, vợ tôi ngoại tình, tôi vẫn còn ngồi đây nghĩ cách làm sao để cứu vãn mối quan hệ này.
Tôi ở nhà nghỉ cả cuối tuần, ngày thứ 3 thì trở về nhà thay quần áo chuẩn bị đi làm. Vừa bước vào phòng thì cô ấy tỉnh dậy, không nói gì mà chỉ tiếp tục khóc. Tôi nói đừng khóc nữa, em không đi làm à. Cô ấy nói đã xin nghỉ phép 3 ngày và đổi số điện thoại mới rồi, cũng đã xóa hết mọi thứ liên quan tới người kia, từ nay sẽ không liên lạc với anh ta, xin tôi đừng rời bỏ cô ấy.
Tôi nói, là em vứt bỏ anh trước.
Cô ấy lại nói là biết lỗi rồi, sẽ không có lần sau, hai ngày nay cô ấy không ăn uống được gì, từ hôm qua đã phát sốt rồi. Tôi sờ đầu cô ấy, rất nóng, sau đó gọi đồ ăn cho cô ấy rồi đi làm. Những ngày sau đó, chúng tôi hầu như không nói chuyện với nhau.
Tôi và vợ là bạn học cấp 3, bắt đầu hẹn hò từ năm lớp 11, 4 năm đại học yêu xa, sau đó chúng tôi cùng thi nghiên cứu sinh vào 1 trường thì được ở gần nhau. Chúng tôi đã có thể cùng vượt qua những tháng ngày yêu xa đầy cô đơn, cùng trải qua cuộc sống khi ở trong gian phòng chỉ hơn chục mét vuông, cùng trải qua biết bao gian khó. Bắt đầu từ ngày niên thiếu mười mấy tuổi cho tới khi bước vào hôn nhân, mười mấy năm tình cảm lại không bằng một gã đàn ông xa lạ mới quen biết vài ngày?
Tôi nghĩ mãi không ra vì sao. Tôi từng cố gắng hỏi cô ấy vì sao lại làm vậy nhưng cô ấy chỉ khóc. Tôi tức giận, nói ly hôn đi, dù sao chúng ta cũng chưa có con, anh sẽ không nói chuyện này ra ngoài, chúng ta chia tay hòa bình. Cô ấy lắc đầu ôm chặt lấy tôi từ phía sau, nước mắt thấm cả vào áo tôi khiến tôi lo lắng không biết cô ấy có khóc ngất đi không.
Tôi chợt nhớ lại buổi tối ngày kết thúc kỳ thi đại học, lúc chúng tôi chuẩn bị chia tay sau buổi hẹn, cô ấy cũng ôm lấy tôi như vậy, sau đó cô ấy bảo tôi nhắm mắt lại, em có một bất ngờ dành cho anh. Cô đi tới trước mặt tôi, nhẹ nhàng trao cho tôi nụ hôn đầu của mình, cũng cướp mất nụ hôn đầu của tôi.
Tôi kéo cô ấy ra phía trước rồi giận dữ hỏi mười mấy năm tình cảm của chúng ta không bằng một người đàn ông xa lạ hay sao, cô ấy vẫn không trả lời. Tôi biết, cho dù thường ngày cô ấy luôn đặt tình cảm của chúng tôi lên vị trí đầu tiên, nhưng bắt đầu từ giây phút cô ấy nói chuyện với gã đàn ông đó, khi cô ấy gửi cho gã ảnh của mình, khi cô ấy lén lút đi gặp mặt gã thì sự quan trọng của gã trong lòng cô ấy đã vượt lên trên tình cảm mười mấy năm của chúng tôi rồi.
Tôi không biết phải làm sao để tiếp tục sống cùng cô ấy, nhưng tôi đã coi cô ấy là người quan trọng nhất trong sinh mệnh của mình, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mất đi cô ấy rồi tôi sẽ sống tiếp ra sao. Tôi cũng từng nghĩ, ly hôn thôi, sau đó tìm một chỗ không người kết thúc tất cả, nhưng nghĩ đến bố mẹ, tôi lại không thể.
Đau khổ, thực sự quá đau khổ.