Thứ Năm, 4 tháng 8, 2022

NẾU ĐƯỢC QUAY LẠI THỜI CẤP BA, BẠN CÓ HỌC HÀNH CHĂM CHỈ HƠN KHÔNG?

 Sau khi sống uổ.ng ph.í non nửa đời người, tôi đã dốc hết sức để có thể trở thành nghiên cứu sinh của Đại học Bắc Kinh. 

Nhưng tôi ngủ một giấc, khi tỉnh dậy đã thấy mình trở về năm lớp 12, trở về năm tôi 18 tuổi.

Ngẩng đầu lên, tôi thấy thằ.ng người yêu đầ.u gấ.u của tôi đang đứng ở cửa lớp vẫy tay gọi: “Đi, ra quán nét đi.”

Tôi phớt lờ lời mời gọi ấy, rút ra một tập đề, quay xuống hỏi cậu bạn học giỏi xuất sắc ngồi sau: “Bài này, điều kiện của A là gì thế?”

Cậu bạn thấy tôi hỏi thế thì hơi ngạc nhiên, nhìn đề bài rồi nhẹ nhàng đáp lại: “A phải nhỏ hơn âm một.”

Khi kỳ thi đại học kết thúc, cậu bạn học giỏi nhất lớp tôi ấy đỗ vào Thanh Hoa. Cậu quay đầu nhìn tôi rồi hỏi: “Cậu… Sao nhất định phải là Đại học Bắc Kinh?”

Tôi cười, cụp mắt, đáp lại: "Vì đó là… chấp niệm."

Năm 25 tuổi, tôi đỗ vào Đại học Bắc Kinh với tư cách là nghiên cứu sinh.

Vứ.t b.ỏ công việc văn phòng nh.àm chá.n, tôi đã sẵn sàng để bắt đầu lậ.t giở cuộc đời bằng những ngày tháng tươi sáng và ý nghĩa hơn.

Nhưng ngủ một giấc, khi tỉnh dậy, tôi lại thấy mình đã trở về là cô học sinh lớp 12 năm nào.

Tôi đã trở lại cái ngày mà chỉ cần ngẩng đầu lên là sẽ thấy dải biểu ngữ cổ vũ tinh thần đỏ chói đến g.ay g.ắt, cúi đầu xuống sẽ lại là tập đề thi hó.c bú.a và cuốn sách tham khảo nặ.ng trị.ch.

Tiếng chuông vào lớp lại vang lên, lay gọi tâm trí vẫn còn lưu lạc phương xa của tôi trở về. Giáo viên chủ nhiệm bước vào, cả lớp trật tự đến nỗi dường như trước đó chưa hề có tiếng cười đùa nào.

Giáo viên chủ nhiệm, cũng là thầy dạy vật lý của tôi, tên là Lưu Thành Chân.

Hồi ấy, tôi rất ng.ỗ nghị.ch, không bao giờ chịu tuân theo nội quy trường lớp. Bởi thế, tôi vẫn luôn là cái ga.i trong mắt thầy. Bất kể trong lớp có vụ gì ồ.n à.o, thầy đều sẽ quy hết mọi tộ.i lỗ.i cho tôi mà chẳng cần suy xét tường tận.

Hôm nay cũng không ngoại lệ. Vừa vào lớp, thầy đã nhìn chằ.m chằ.m tôi, quá.t: “Tô Huân! Mới học cấp 3, em đã học đòi đeo khuyên tai! L.oè loẹ.t cho ai xem? Tháo ngay xuống cho tôi!”

Tôi nghe thế thì đưa tay sờ lên tai, nhớ ra đôi khuyên tai ch.áy hơn cả ngọn lửa cao nguyên của mình hồi cấp 3.

Chậc, chậc… Đúng là l.oè l.oẹt thật.

Tôi nghe lời thầy, lặng lẽ tháo thứ kệ.ch c.ỡm ấy ra.

Không ngờ tôi lại ngoan ngoãn nghe lời như thế, Lưu Thành Chân đ.ơ ra mất mấy giây rồi lặng yên kìm nén cơn gi.ận vốn đã ch.ực chờ bù.ng n.ổ.

Thầy đổi giọng, nói với cả lớp: “Chúng ta bắt đầu bài học.”

Đã nhiều năm không về lại, tôi hoài niệm vô cùng, nhìn đâu cũng thấy quen thuộc, nhìn đâu cũng thấy cả khoảng trời ngày xưa, chẳng để ý đến những ánh mắt k.ỳ l.ạ xung quanh.

Sau giờ học, Lý Tĩnh Thu, cô bạn cùng bàn của tôi quay sang nhìn tôi với vẻ mặt k.inh ng.ạc, không thể tưởng tượng nổi: “Tô Huân! Cậu thế mà lại không c.ãi thầy câu nào! Trong lớp đầy đứa đeo khuyên tai, thầy lại chỉ qu.át có mình cậu. Thật không công bằng!”

Tôi cong môi, mỉm cười.

Những lời nhắc nhở, thậm chí qu.át mắ.ng; những chuyện vụn vặt tôi từng rất để tâm ấy giờ đây đối với tôi chỉ là gió nhẹ mây bay mà thôi.

Ngay lúc này đây, tôi chỉ muốn thi đỗ Đại học Bắc Kinh.

Bởi thế, tôi nghiêm túc học, cắm cúi giải đề suốt cả một ngày. Trước giờ tự học buổi tối, ngoài cửa đột nhiên có người gọi tên tôi.

"Tô Huân!”

Tôi ngẩng đầu lên liền nhìn thấy bạn người yêu cũ hồi cấp 3 của tôi. Đến đây thì tôi xin phép được gọi bạn này là thằ.ng. Vâng, thằ.ng này tên là Lữ Tu.

Lữ Tu học hành chẳng ra làm sao, cả ngày chỉ biết g.ây g.ổ đ.ánh nhau, r.ít thuốc lá như r.ít c.ần. Hồi ấy, tôi làm bạn gái thằng này âu cũng vì quá ng.u d.ại, ươ.ng b.ướng, n.ổi l.oạn.

Nhưng thật ra tâm lý tr.ẻ tr.âu ấy không đủ làm tôi gh.ét, càng không đủ để tôi k.ỳ th.ị nó như bây giờ. Điều tôi ca.y nhất ở cái thằ.ng này chính là sau khi lên đại học, mỗi đứa học một nơi, thằng n.ão l.ợn này đã c.ắm cho tôi quả sừng dài tít tắp, xanh biêng biếc như tàu lá chuối non. Phải, chỉ sau hai tháng xa cách, nó đã s.ỉ nh.ục tôi bằng cách cặ.p k.è với một chị gái năm cuối như thế đấy.

Bạn nói xem tôi có ca.y không?

Ca.y không ạ?

Chả ca.y thì thôi à? Nó phải gọi là c.ay x.è trên từng tế bào lưỡi!

Thế nên, bây giờ nhìn thấy thằ.ng h.ạ đẳng này, tôi cảm thấy buồn n.ôn ch.ết đi được ặc ặc oẹ oẹ…

“Đi, ra quán nét đi.” Thằ.ng này bắt đầu rủ r.ê tôi. 

Tôi cúi đầu, không quan tâm, mắt chăm chú nhìn đề thi trên bàn.

Bài cuối… ôi dời ơi lại là bài cuối! 

Tôi cầm đề thi lên, xoay người xuống hỏi cậu bạn ngồi sau: “Bài này, điều kiện của A là gì thế?”

Cậu bạn ng.ạc nhiên, mở to mắt nhìn tôi. Mỗi lúc sau, giọng nói trong trẻo ấy mới cất lên: “A phải nhỏ hơn â.m một.”

Cậu ấy tên Tống Tri Diên. Kỳ thi đại học năm ấy, cậu là th.ủ khoa toàn thành phố, thuận lợi bước vào cổng trường Thanh Hoa.

Năm ấy, tôi ng.u ng.ốc đến thế nào mới không nhận ra có một người xuất sắc như thế ở ngay bên cạnh mình cơ chứ?!

Tôi cười g.ượng: "Cậu giảng qua cách làm cho tớ được không?”

Cậu lặng lẽ nhìn tôi giây lát.

Khác với vẻ thượ.ng đẳng đến đá.ng th.ương của Lữ Tu, Tống Tri Diên là người trầm tính, lặng lẽ. Cậu có làn da trắng, đôi môi hồng nhạt, lúc nào cũng có vẻ lạ.nh lù.ng, x.a cách.

Cậu cụp mắt, lông mi dài khẽ rung lên.

Cậu cầm lấy cây bút chì, viết vài công thức trên giấy nháp rồi giảng giải cho tôi.

Người đẹp, tay đẹp, đến chữ cũng đẹp.

Tôi không chăm chú nghe cậu giảng, l.ơ đ.ễnh liếc mắt nhìn sống mũi cao thẳng tắp ấy.

"Hiểu chưa?" Hạ chiếc bút chì kim xuống, Tống Tri Diên hỏi tôi.

"Ồ." Tôi cầm tờ giấy nháp lên xem, v.ờ v.ịt nói: "Để tớ ngẫm lại đã.”

Tôi quay xuống hỏi bài một lúc lâu như thế, chắc chắn Lữ Tu đã ch.uồn sớm rồi.

Tôi đoán lúc này cậu ta đang phiêu du cùng gió, lướt đi cùng mây, hoá thân anh hùng trượng nghĩa gặp qu.ái gi.ết qu.ái ở trong game rồi cũng nên.

"Sao cậu không đi cùng cậu ta?” Tống Tri Diên bỗng nhiên hỏi tôi.

"Gì cơ?" 

Tôi ng.ơ ng.ác mất mấy giây mới hiểu được ý cậu.

Tôi cong môi cười, ghé đầu lại gần Tống Tri Diên.

Cậu theo bản năng lùi về phía sau, nh.íu m.ày kh.ó hiểu nhìn tôi.

"Ch.iến thần Thanh Hoa, tớ nói cho cậu một b.í m.ật nhé.”

Tôi hạ thấp giọng, thì thầm: "Tớ muốn thi Bắc Đại*."