Thứ Ba, 27 tháng 12, 2022

Yêu thầm một người rất nhiều năm là cảm giác thế nào?

 1.

6 năm...

Đều là yêu thầm sao? Cũng không hoàn toàn là thế.

Có lẽ hai năm đầu là yêu thầm, năm tiếp theo là ràng buộc, ba năm sau này là tự biên tự diễn vở kịch của chính mình.

Hao phí biết bao dũng khí và tự tin. Khi thích một người, bạn có thể hèn mọn đến tận xương tủy, nhưng cũng bởi có một người để vấn vương bạn lại cảm thấy mọi thứ thật đẹp đẽ xiết bao.

Tôi đã làm rất nhiều điều một cô gái có thể làm cho anh ấy, mà về sau này tôi cũng chẳng còn dũng khí để thích một người nữa. Nếu như có nếu như, tôi hy vọng mình chưa từng gặp anh. Nếu như vẫn trùng hợp gặp được anh, vậy vào lúc chúng tôi có khả năng ở bên nhau, tôi nhất định sẽ dũng cảm thêm một chút...

Cách nhiều năm rồi, bây giờ nghe tên anh tôi đã không còn cảm giác rung động khi xưa, nhưng tôi thấy tiếc nuối. Dẫu sao anh cũng đã có mặt trong những ngày tháng thanh xuân của tôi.

Tôi vẫn còn nhớ lúc anh nổi tính trẻ con trách tôi không đợi anh sau giờ tự học, nhớ những lần tôi nhắn tin với anh đến nửa đêm, cũng nhớ anh đã từng bảo vệ tôi... Tất nhiên còn nhớ cả chuyện tôi đến thành phố anh sống để tìm anh mà anh lại đang nắm tay một cô gái khác...

Sáu năm này thật sự đã hao mòn hết tất cả dũng khí của tôi.

Đây là lần cuối cùng tôi nhắc về anh.

Kể cũng lạ, hôm nay trong lúc vô tình nghe được bài hát "Vẫn cứ yêu anh" em bỗng nhớ đến dáng vẻ tỏ ra bí ẩn của anh khi anh đưa bài hát này cho em nghe, sau đó có lẽ em đã hiểu vấn đề.

Em ấy à, em sẽ tiếp tục cố gắng, sẽ ngày càng tốt hơn.

Còn anh, anh hãy cứ ở lại ngày hôm qua của em, đừng đi lung tung nhé!

2.

16 tuổi, lần đầu tiên gặp em, tôi cảm thấy trên thế giới này không có màu sắc nào tươi đẹp bằng nụ cười của em.

18 tuổi, tôi nghĩ đủ mọi cách tìm em đi chơi khi nghỉ hè, tôi quả thật không hổ danh một anh chàng vui tính.

22 tuổi, tôi được tặng "thẻ người tốt", tôi tự nhủ phải cố gắng hơn để xứng với em.

28 tuổi, đêm trước ngày cưới tôi gọi cho em như phát điên, gọi rồi tắt máy lại gọi rồi tắt máy, tôi không nói được gì với em, sau đó chỉ tự mắng chính mình. Tôi thật sự là một tên cặn bã.

36 tuổi, tôi lại nhìn thấy gương mặt tươi cười của em. Tôi mong em hạnh phúc, nhưng thâm tâm vô cùng chua xót. Tôi lo em không hạnh phúc, nhưng tôi chẳng có tư cách gì để đưa ra nhận xét. Tôi thật sự muốn nói với em rằng hiện tại tôi đã có thể cho em mọi thứ, nhưng còn ý nghĩa gì nữa chứ.

Tôi vẫn nhớ số điện thoại nhà em cho đến giờ. Tôi mơ về ngày còn học cấp ba, khi ánh nắng rơi trên mái tóc em còn tóc em đang phủ lên trang sách của tôi, tôi mãi nhìn đến ngẩn ngơ. Lần duy nhất chở em bằng xe đạp, chỉ 400 mét mà người tôi đổ đầy mồ hôi. Mỗi lần đi công tác tôi đều tìm chuyến bay ngang qua chỗ em, làm như thuận đường đến thăm hỏi, nhưng hình em đã nhìn thấu hết.

Tôi bỏ lỡ hạnh phúc của em, bỏ lỡ đau thương của em, tôi không thể che mưa chắn gió cho em vào thời khắc em cần người bên cạnh. Chuyện vui vẻ nhất mỗi ngày của tôi chính là gõ chữ nói chuyện phiếm khiến em vui, nhưng chuyện tôi muốn nói với em đã không thể nói ra, tôi e mình cũng chẳng bao giờ có cơ hội để nói nữa.

20 năm. Thôi vậy.