1. Chuyện này nghe có vẻ hơi kỳ cục và lạ lùng, nhưng nó đã xảy ra với người anh em tốt nhất của tôi. Hôm tổ chức đám cưới cậu ấy, tôi được mời làm phù rể nên đến lúc đi rước dâu, tôi cũng đi cùng.
Lúc chúng tôi đến phòng của cô dâu, phía phù dâu đùa hơi quá đà, phải mất một khoảng thời gian khá lâu và tốn rất nhiều sức lực thì chú rể cùng đoàn phù rể mới vào trong phòng được. Thực ra, đùa vui trong đám cưới là chuyện bình thường, cô dâu và chú rể hẳn là cũng đã thương lượng từ trước rồi, nhưng phía phù dâu lại liên tục đưa ra những yêu sách khá khó chịu. Để không làm mất hòa khí, bên nhà trai cũng liên tục phải nhẫn nhịn rồi nhường bên đó.
Sau khi vào phòng, vì bị “giày vò” ở bên ngoài quá lâu nên chú rể vốn đã hơi bực mình, nhưng vẫn kìm nén sự khó chịu của mình xuống, dỗ dành cô dâu mau mau đến khách sạn, phụ huynh và các quan khách đang chờ. Ai ngờ cô dâu lại nổi tính hâm lên, nhìn thấy chú rể, câu đầu tiên cô ta nói là: “Hôm nay anh mà không hầu hạ em cho tốt thì đừng mong rước được em vào cửa. Em đưa ra bất cứ yêu cầu gì anh cũng phải đáp ứng gấp đôi ngày thường.”
Sau đó, cô dâu đưa ra một vài yêu cầu nhỏ, chú rể vẫn vui vẻ làm theo. Tuy nhiên, đến lúc đưa rước ra ngoài, cô dâu yêu cầu chú rể phải bế mình xuống lầu, rồi trước lúc lên xe thì phải qu* rạp xuống để cô dâu bước lên ngồi vào trong xe. Cô ta giải thích rằng, vì mẹ cô ta nói làm vậy mới có thể mãi mãi “đè đầu cưỡi cổ” được chồng mình, để anh ta nghe lời mình răm rắp.
Nghe đến câu đó, sắc mặt chú rể đã rất khó coi rồi, nhưng vẫn cắn răng bế cô dâu xuống lầu. Tuy nhiên, đến lúc phải khom lưng để cô dâu làm đệm chân lên xe, có lẽ là vì những nỗi mệt nhọc và bực bội đã tích tụ từ trước đó, hoặc cũng có thể là vì lòng tự tôn cuối cùng của bản thân, bạn tôi đã không làm theo yêu cầu đó của cô dâu.
Lúc này, cô dâu vẫn không nhượng bộ, khăng khăng “anh không làm được thì em không lên xe đâu”. Cô ta vốn tưởng rằng chú rể sẽ nhường nhịn và dỗ dành mình như lần trước, ai ngờ chú rể nghe cô ta nói vậy liền lập tức bảo tất cả đoàn người đến đón dâu lên xe rồi rời đi luôn, về thẳng khách sạn, không có đưa rước gì nữa.
Lúc cậu bạn của tôi vung áo rời đi, mọi người đều trố mắt nhìn. Nhưng tôi lại cảm thấy, khoảnh khắc đó, cậu ấy thực sự rất ngầu.
Cuối cùng phía nhà gái đưa cô dâu đến khách sạn, ầm ĩ một trận ở trước cửa rồi hai bên hủy hôn, không làm đám cưới nữa.
2. Nhớ năm ngoái, thị trấn nơi tôi sống có một đôi nam nữ tổ chức đám cưới. Nhà cả hai đều có điều kiện nên làm cỗ rất to và linh đình. Ngày đám cưới diễn ra, khoảng 11 giờ hơn, khách khứa và bạn bè nhà trai nhà gái đều đã vào chỗ ngồi hết rồi, cô dâu chú rể cũng đang đến từng bàn chúc rượu thì bỗng nhiên xảy ra một trận động đất. Mọi người ào ào chạy tán loạn hết cả lên, chẳng ai còn nghĩ đến chuyện ăn tiệc nữa.
Cũng may đó chỉ là cơn địa chấn nhỏ, không có thiệt hại về người và của, chỉ có vài người bị sây sát trong lúc chạy nạn, sau đấy đám cưới bị hoãn một chút. Thế nhưng, ngay ngày hôm sau, cô dâu đã đến Cục Dân chính yêu cầu làm thủ tục ly hôn.
Nhân viên hỏi lý do tại sao, cô dâu đã trả lời rằng: “Khi trận động đất kia xảy đến, lúc tôi sắp chạy ra đến cửa, chú rể ở ngay đằng sau đã nắm lấy tóc tôi kéo giật lại rồi đẩy tôi sang một bên và chạy nạn một mình, bỏ mặc tôi ở đó. Tôi nghĩ có lẽ trận động đất này là ông Trời đang muốn giúp tôi, cho tôi cơ hội thứ hai, để tôi nhìn thấu bản chất của anh ta, không mắc sai lầm trong suốt quãng đời còn lại.”
Nghĩ lại vẫn thấy chị gái này may mắn thật, lấy phải người như gã kia thì thà ở vậy suốt đời còn hơn.
